Phân Tích 20 Câu Đầu Bài Thơ Việt Bắc

Để chấm dứt chương trình Ngữ văn lớp 12, các bạn học sinh bắt buộc không làm bài bác phân tích trăng tròn câu đầu bài xích thơ Việt Bắc ở trong nhà thơ Tố Hữu. Đây là trong số những tác phẩm thơ lục bát bom tấn về tình quân dân giữa những năm binh lửa chống thực dân Pháp.

Bạn đang xem: Phân tích 20 câu đầu bài thơ việt bắc


Thơ văn là bức tranh phản ánh trung ương hồn và cuộc sống thường ngày con tín đồ qua gần như ca từ và ngôn ngữ. Mỗi bài thơ đều tiềm ẩn những thông điệp và ý nghĩa mà người sáng tác muốn gởi gắm. Với câu hỏi phân tích đôi mươi câu đầu bài bác thơ Việt Bác, các bạn sẽ nhận ra nỗi nhớ da diết giữa đồng chí Cách mạng với bà con dân bạn dạng trong buổi bỏ ra li sau 15 năm gắn thêm bó.

Mở bài

Trước hết, họ cần reviews về người sáng tác Tố Hữu. Ông là một trong những nhà thơ cách mạng tất cả sức ảnh hưởng lớn vào nền văn học Việt Nam.

Tên thiệt của ông là Nguyễn Kim Thành. Ông có mặt và lớn lên trong một mái ấm gia đình nhà nho nghèo, có truyền thống lâu đời văn chương làm việc Huế. Do đó, ngay từ thủa bé, ông vẫn có cơ hội tiếp cận với văn học với sớm biểu lộ tình yêu tương tự như tài năng thơ phú.

Sinh ra trong thời phiến loạn lạc, kế tiếp lại có trong năm tháng tham gia phòng chiến, bắt buộc thơ ông ngấm đẫm lòng tin Cách mạng. Nhiều bài xích thơ đang truyền cảm giác yêu nước sâu sắc tới thay hệ trẻ lúc bấy giờ.

*

– Mình về phần mình có nhớ ta?

Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.

Mình về tay có nhớ không

Nhìn cây lưu giữ núi, chú ý sông nhớ nguồn?

…………………………………………

Cầm tay nhau hát vui chung

Hôm sau bản thân nhé, hát cùng Thủ đô”.

Thân bài phân tích cụ thể 20 câu đầu

Mỗi khổ thơ là đều nhấn mạnh vấn đề nỗi ghi nhớ thương với sự đính thêm bó sâu nặng trĩu của đồng bào chiến quần thể Việt Bắc cùng với cán bộ cách mạng. Và tất cả lẽ, 20 câu thơ đầu giữ lại nhiều ấn tượng và khởi nguồn cho câu chuyện tình quân dân đặm đà ấy:

“- Mình về mình có ghi nhớ ta?

Mười lăm năm ấy khẩn thiết mặn nồng.

Mình về mình có nhớ không

Nhìn cây nhớ núi, quan sát sông ghi nhớ nguồn?

Tiếng ai tha thiết bên cồn

Bâng khuâng trong dạ, hồi hộp bước đi

Áo chàm chuyển buổi phân ly

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay…

– mình đi, tất cả nhớ hồ hết ngày

Mưa nguồn suối lũ, đầy đủ mây thuộc mù?

Mình về, tất cả nhớ chiến khu

Miếng cơm trắng chấm muối, mọt thù nặng nề vai?

Mình về, rừng núi ghi nhớ ai

Trám bùi nhằm rụng, măng mai nhằm già.

Mình đi, bao gồm nhớ các nhà

Hắt hiu vệ sinh xám, mặn mà lòng son

Mình về, còn nhớ núi non

Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh

Mình đi, mình tất cả nhớ mình

Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?”

Hai đôi mươi câu thơ trên chủ yếu 3 khổ thơ đầu, biểu đạt khung cảnh và trọng điểm trạng teo người một trong những giây phút đầu tiên của buổi phân li.

Xem thêm: Cách Làm Bài Văn Nghị Luận Lớp 7, Cách Làm Bài Văn Lập Luận Giải Thích

Luận điểm 1: đối chiếu 4 câu thơ đầu

Khi phân tích 20 câu đầu bài thơ Việt Bắc, chúng ta có thể phân nhỏ từng khổ để phân tich rõ ràng và khá đầy đủ ý. Với 4 câu thơ đầu, người sáng tác đã cho thấy thêm thời gian lắp bó 15 năm của đồng bào và những chiến sĩ.

*

“- Mình về phần mình có ghi nhớ ta?

Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng.

Mình về phần mình có lưu giữ không

Nhìn cây lưu giữ núi, quan sát sông ghi nhớ nguồn?”

Lúc này đây, người sáng tác sử dụng giải pháp xưng hô “mình”, “ta” trình bày sự thân thiện gắn bó như anh em. Đây cũng là phương pháp nói thân quen của đồng bào dân tộc thiểu số. Họ hay xưng hô do đó với những người dân an hem bằng hữu thân thiết. Từ bây giờ với họ, các chiến sĩ giải pháp mạng không chỉ là người đưa về tự do niềm hạnh phúc mà còn là như những người thân, khúc ruột. 15 năm so với một đời fan là cũng đủ dài để phân biệt những điều đặc biệt quan trọng với bạn dạng thân. Hơn nữa, 15 năm gắn bó của đồng bào với chiến sĩ còn tha thiết mặn nồng. Vị họ đã với mọi người trong nhà vượt qua bao gian lao, vất vả, vào ra đời tử để giúp kháng chiến thành công. Cuộc sống đời thường trong đau buồn bao tiếng cũng nhằm lại cho những người trải qua hầu như nỗi nhớ thâm thúy không khi nào quên. Tứ câu thơ phần nhiều đã bao gồm tới tận 3 câu hỏi tu từ. Là những câu hỏi chỉ để hỏi mà không đề xuất câu giải đáp. Bởi vì lẽ, kia là phần đông câu nói để biểu hiện nỗi ghi nhớ nhung của khắp cơ thể ở lẫn bạn về. Người về thị trấn rồi, chỉ chú ý cây cũng sẽ nhớ núi và nhìn dòng sông thôi cũng sẽ nhớ mối cung cấp suối chỗ thượng mối cung cấp này. Sự tái diễn của đại từ bỏ “mình” khiến cho câu thơ trở buộc phải dâng trào cảm xúc. Bên cạnh đó tâm trạng hôm nay của tín đồ ở và bạn đi như hòa làm một, rất nhiều bịn rịn, bịn rịn và không nỡ phân li.

Luận điểm 2: so sánh 4 câu thơ tiếp theo

Nếu như bốn câu thơ đầu, người sáng tác khơi mào dẫn dắt lấn sân vào nỗi nhớ bởi vì lí bởi vì sau 15 năm gắn thêm bó thì tới những câu thơ tiếp theo, công ty thơ Tố Hữu đã diễn đạt kỹ rộng xúc cảm trong trái tim hồn và thể xác của fan ở và tín đồ đi.

*

“Tiếng ai tha thiết mặt cồn

Bâng khuâng trong dạ, bối rối bước đi

Áo chàm chuyển buổi phân ly

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay…”

Lúc này, tác giả cũng như các chiến sĩ không chỉ có nhìn thấy núi thấy nguồn bên cạnh đó nghe thấy tiếng hát, giờ nói thiết tha của bà con dân bản. Phần đông âm thanh thân quen của cuộc sống thường ngày đã đính thêm bó 15 năm qua. Phần nhiều thanh âm ấy khiến cho tất cả những người đi càng trở yêu cầu bâng khuâng vào lòng, bước chân thì cần sử dụng dằng không thích đi, cứ hồi hộp không yên. Sự hồi hộp ở trên đây còn thể hiện sự lo ngại cho bà nhỏ đồng bào trước cuộc sống thường ngày mới, khi không có các đồng chí ở đây. Áo chàm là một trong những trang phục truyền thống của tín đồ dân vùng núi Tây Bắc, cụ thể là khu vực chiến quần thể Việt Bắc. Hình hình ảnh áo chàm được tác giả ẩn dụ ý nói về những tín đồ dân nơi đây mặc dù nhớ nhung gần như vẫn cho tới buổi phân li một giải pháp trang trọng. Đặc biệt câu cuối diễn đạt việc tín đồ ở tín đồ đi cứ cầm tay nhau lưu luyến không tách mà chưa biết nói gì. Lời nói ấy ko chỉ mô tả tâm trạng đã rối bươi của hai bên mà còn là sự việc thấu gọi của bạn ở và tín đồ về. Họ sẽ gắn bó với nhau đủ lâu để thấu hiểu và chỉ cần cầm gắng thôi, không phải nói cũng hiểu đối thủ đang nghĩ gì, cảm giác gì. Thật là 1 trong mối ơn tình sâu rộng núi, rộng hơn biển cả bao la.

Luận điểm 3: so sánh 12 câu cuối

Phân tích trăng tròn câu đầu bài thơ Việt Bắc, từng lúc độc giả càng cảm thấy tâm trạng lưu luyến không rời của cán bộ cách mạng với đồng bào Việt Bắc. 12 câu thơ tiếp theo sau là một loạt phần đông hình ảnh về cam kết ức cùng mọi người trong nhà của “mình” va “ta”. Vẫn chính là những câu hỏi tu từ không cần lời đáp nhưng toàn bộ cơ thể nghe và bạn nói vẫn phát âm và cảm giác thấm thía lưu giữ nhung.

“- bản thân đi, bao gồm nhớ hồ hết ngày

Mưa mối cung cấp suối lũ, phần đông mây thuộc mù?

………………………………

Mình đi, mình gồm nhớ mình

Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?”

Trong giây phút phân li, một đi không quay lại ấy, trước mắt nhà thơ Tố Hữu đột nhiên hiện lên đều tháng ngày thuộc bà bé dân bản vượt qua mưa lũ, thừa qua mây mù. Người sáng tác vừa đóng vai người ở nhằm hỏi dẫu vậy cũng là phương pháp để tự hỏi mình, tự giãi tỏ lòng mình. Đó là mình về phần mình sẽ chẳng thể nào quên món miếng cơm chấm muối bột với mọt thù giặc nặng nề vai. Bữa ăn thiếu thốn đủ đường thốn nhưng đang không ngăn được ý thức chiến đấu của quân và dân ta cơ hội bấy giờ. Bản thân về, không chỉ có mình nhớ cơ mà con fan và núi rừng tại chỗ này cũng nhớ domain authority diết. Rừng núi vẫn nhớ đến nỗi tram bùi rụng không người nào nhặt, măng mai để già rồi nhưng mà chẳng ai hai. Rừng núi cũng bi thương rầu đến nỗi chưa bao giờ làm gì. Không phần đa rừng núi cùng ngay cả nhà sàn, cây đa cũng sẽ nhớ nhung tha thiết. Bởi tất cả những điều này là ký kết ức đắng cay ngọt bùi nhưng mình với ta thuộc đã trải qua. Đó là những giây phút khổ ải mà lại đầy sự đồng lòng, cùng chung lý tưởng. Đó là 1 khoảng thời hạn hiếm có mà không phải ai, chưa hẳn lúc như thế nào cũng có thể trải qua.

Thông qua hầu như câu thơ trên, tác giả cũng biểu đạt sự trằn trọc rằng khi cán bộ về xuôi, sống nơi thị thành đủ đầy liệu có nhớ cho thủa ban đầu kháng Nhật, thủa còn xây dựng lực lượng Việt Minh. Liệu rằng, tất cả nhớ mang lại nơi núi rừng hiu hắt với những con người sống động nhưng đậm nghĩa ân tình. Tiếp tục là những thắc mắc dồn dập, biểu đạt tâm trạng mỗi lúc một xốn xang, hoảng loạn và bịn rịn day dứt của người ở lẫn người đi. Nhường nhịn như, cảnh chia tay mỗi lúc một buộc phải đến cơ hội phải chấm dứt nên trọng điểm trạng con người cũng trở nên thật vội gáp, vội vàng vàng. Mong nói, ý muốn làm thật những điều cùng nhau mà thời hạn cứ trôi cấp tốc quá.

Luận điểm 4: thẩm mỹ và nghệ thuật đặc sắc

20 câu đầu bài bác thơ Việt Bắc, diễn đạt rõ năng lực sử dụng ngữ điệu và các biện pháp thẩm mỹ ẩn dụ, câu hỏi tư từ, của tác giả. Với biện pháp dùng gần như điệp ngữ điệp từ, phần đa từ láy gợi thanh, gợi hình, người sáng tác đã cho người hâm mộ thấy rõ bức tranh buổi chia li đầy nước mắt với đầy lưu lại luyến. Đó là buổi phân li chan cất ân sâu nghĩa nặng, không hữu tình như cảnh phân chia li của những người yêu nhau, nhưng sâu sắc hơn cả tình ái ấy. Nó vượt lên trên cả tình yêu song lứa, đó là tình yêu của các con tín đồ đồng cam cộng khổ, hầu hết tâm hồn đồng điệu vì một hài lòng cao đẹp.

Kết bài

Qua trình phân tích 20 câu đầu bài bác thơ Việt Bắc, đưa đến cho người hâm mộ xúc cảm lưu luyến bịn rịn của 1 trong các buổi chia tay định kỳ sử. Đó không chỉ là là một cuộc chia ly đầy nước đôi mắt nặng đậc ân giữa quân và dân mà còn là sự phân li cuộc sống thường ngày cũ sang cuộc đời mới. đa số câu thơ lục chén mộc mạc, thực tình dễ nhớ dễ nắm bắt nhưng để lại trong lòng người hâm mộ những cảm nghĩ không thể nào quên.